Liên kết
Bộ đếm
  • Đang truy cập: 6
  • Hôm nay: 189
  • Tháng hiện tại: 44623
  • Tổng lượt truy cập: 210079

Hỏi đáp

Lên phía trên
Cách nhận biết trẻ suy dinh dưỡng
Câu hỏi:

Con em 17 tháng tuổi chỉ nặng 10 kg, có bị suy dinh dưỡng không, cần bổ sung thuốc gì cho bé ăn ngon và tăng cân nhanh? (Mỹ Thoa) Trả lời: Chào bạn, Để biết bé có suy dinh dưỡng hay không, bạn nên theo dõi cân nặng theo biểu đồ tăng trưởng suốt từ lúc sinh đến số tháng tuổi hiện tại của con bạn. Trong...

Trả lời:

Chào bạn,

Để biết bé có suy dinh dưỡng hay không, bạn nên theo dõi cân nặng theo biểu đồ tăng trưởng suốt từ lúc sinh đến số tháng tuổi hiện tại của con bạn. Trong bất kỳ sổ khám sức khỏe nào của bé cũng đều có biểu đồ tăng trưởng này. 

Bằng cách chiếu trên biểu đồ tăng trưởng có trục dọc là cân nặng theo kg, trục ngang là tuổi tính theo tháng, nhìn vào điểm giao nhau giữa hai trục trên thì chúng tôi thấy con bạn vẫn nằm trong kênh sức khỏe bình thường. Từ đó suy ra con bạn 17 tháng tuổi nặng 10 kg là bình thường.

Về chế độ dinh dưỡng, bạn nên cho bé ăn uống đầy đủ chất, sao cho cân bằng giữa các nhóm chất. Ở lứa tuổi này bé nên được ăn 3 bữa cháo và 2 bữa sữa mỗi ngày. Lượng thực phẩm cần thiết trong một ngày của bé như sau:

- Gạo: 100-150 g.

- Đạm (thịt, cá, tôm): 100-120 g.

- Dầu: 20-30 g.

- Rau xanh: 50-60 g.

- Trái cây: 100-150 g.

- Sữa: 500 ml (nếu không bú mẹ).

Chúc bạn và cháu luôn mạnh khỏe.

Lên phía trên
Vì sao trẻ cần được trang bị sớm kỹ năng sống?
Câu hỏi:

Theo các chuyên gia giáo dục, kỹ năng sống và kiến thức cơ bản sẽ tạo nền tảng tốt cho quá trình học hỏi, phát triển sau này của trẻ. Các bé được học kỹ năng từ sớm, đúng phương pháp sẽ tự tin và nhanh nhẹn hơn trong cuộc sống. Nhiều người cho rằng trẻ dưới 5 tuổi cần nhất là được nuôi dưỡng.

Trả lời:

Nhiều người cho rằng trẻ dưới 5 tuổi cần nhất là được nuôi dưỡng tốt về thể chất, còn học tập nên để tới giai đoạn sau. Song theo các nghiên cứu khoa học, đây là "thời kỳ vàng", là cơ hội khai mở những tiềm năng phát triển ở trẻ nếu được dạy dỗ và sinh hoạt trong môi trường phù hợp.

Theo các chuyên gia giáo dục, trong giai đoạn này, trẻ cần được học hỏi những kỹ năng và kiến thức cơ bản sau để tạo nền tảng cho sự phát triển toàn diện và trở thành cá nhân độc lập:

1. Kỹ năng cuộc sống thực tế

Điều này nghe tưởng đơn giản nhưng thực tế, rất nhiều bé không biết tự phục vụ mình trong cuộc sống hằng ngày. Đó là kỹ năng đơn giản như mở được 12 loại nút áo, mặc và gấp quần áo; kỹ năng khó hơn như đánh giày, cắm hoa, trồng cây; kỹ năng đòi hỏi sự khéo léo như sử dụng dao, nĩa, kim khâu an toàn; biết làm một số việc nhà đơn giản. Chúng không chỉ giúp bé khéo léo mà còn góp phần "dạy" trẻ biết yêu thiên nhiên, biết chia sẻ, rèn luyện tính kiên trì, làm việc có chủ đích. Vì vậy, Trẻ cần được học kỹ năng cơ bản trước tuổi lên 5.

2. Kỹ năng "sinh tồn"

Trẻ em trong độ tuổi Mẫu giáo cần được dạy các kỹ năng bảo vệ bản thân và rèn thể lực như học bơi, học thể dục, học gym để tạo sự cứng cáp và mềm dẻo, học yoga để điều hoà hơi thở, học cách mở 12 loại khóa cửa để đối phó với những tình huống xấu như đi lạc, hỏa hoạn, động đất, rơi xuống nước, …

3. Được học hỏi kiến thức phù hợp

Não trẻ dưới 5 tuổi được ví như một miếng mút thấm hút rất tốt thông tin mới. Các nghiên cứu khoa học cho thấy: trẻ tiếp thu nhanh chóng khi có cơ hội học về ngôn ngữ, toán học, cảm thụ âm nhạc, ngoại ngữ, hội họa, bước đầu làm quen với công nghệ và khoa học…

4. Kỹ năng thảo luận nhóm và thuyết trình

Đây là những kỹ năng hướng tới mục tiêu giúp trẻ trở thành những cá thể dám nghĩ, dám hành động, tạo nên cá tính, sự độc lập, mạnh mẽ, biết đối mặt với những vấn đề xảy ra, xây dựng hình ảnh và sự tự tin trước đám đông.

Để trẻ học tốt những kỹ năng đó, cha mẹ cần tạo cho bé một môi trường phù hợp. Theo đó, ngoài việc giúp trẻ học hỏi hằng ngày tại gia đình thì việc chọn cho con một môi trường Giáo dục Mầm non cũng rất quan trọng. Những năm gần đây, nhiều phương pháp giáo dục tiên tiến đã được đưa vào Việt Nam, trong đó Phương pháp Giáo dục trẻ Thông minh sớm (GDTTMS) là phương pháp giáo dục được nghiên cứu và áp dụng đã đạt được nhiều kết quả cao.

Phương pháp GDTTMS là phương án khai mở trí thông minh và những tố chất tiềm ẩn của trẻ ngay từ thai nhi đến 6 tuổi.

Xác định được vai trò mỗi cá nhân trẻ cùng với nguyên tắc khơi gợi niềm đam mê, ngầm khích lệ động viên, biến khó thành dễ, cuộc sống là môi trường học là những nguyên tắc mà nhà trường ischool hướng đến nhằm giúp trẻ tích lũy được những kiến thức kinh nghiệm cho bản thân mình, có được một cuộc sống tốt sau này.

Bé được phát huy năng khiếu từ bé.

Để tạo môi trường học tập đẳng cấp quốc tế, các lớp học của iSchool được bố trí khoa học, đầy đủ ánh sáng tự nhiên, đồ chơi phong phú và an toàn, có hồ bơi, phòng đa năng, thư viện sách ngoài trời. Học sinh được tham gia lớp Cảm thụ âm nhạc trên piano và những dụng cụ chuyên biệt. Hệ thống phương pháp dạy học theo Dự án giúp trẻ phát triển hài hòa 9 loại hình Trí thông minh. Các em được thể hiện óc sáng tạo, sự khéo léo thông qua việc chế biến và bày trí các món ăn, học tập ngoài trời và định hướng các ngành nghề trong tương lai.

Với xu thế toàn cầu, iSchool Mầm non là ngôi trường chuẩn bị tốt nhất cho con em của chúng ta.

Lên phía trên
Trẻ nhỏ có thể đọc sách không? Trẻ có thể đọc những loại sách nào?
Câu hỏi:

Con tôi 1 tuổi, vài ngày trước tôi mua cho con một số cuốn truyện tranh, nhưng cháu cứ nhìn thấy cuốn sách ở đâu là xé hoặc cắn sách. Chỉ 2 ngày sau không còn một cuốn sách nào “lành lặn”. Tôi muốn giúp con thích đọc sách từ sớm, nhưng tôi lại tự hỏi không biết trẻ con có biết đọc sách không?

Trả lời:
Giới học thuật thường cho rằng, trên thực tế phạm vi biết đọc sớm rất rộng. Đối với trẻ 0- 6 tuổi, biết đọc sớm là những hoạt động nhận thức lý giải được tranh vẽ thông qua màu sắc, tranh ảnh, ngôn ngữ và chữ viết của người lớn. Nói một cách khác, chỉ cần có bất cứ hành vi nào liên quan đến hoạt động đọc hiểu, đều được gọi là đọc. Đọc hiểu là hoạt động không chỉ của thị giác, mà còn của thính giác, khẩu ngữ, thậm chí là xúc giác.

Hoạt động đọc hiểu cơ bản trước hoạt động đọc chính thức chính là cơ sở và bước dạo đầu để khả năng đọc của trẻ xuất hiện, phát triển và nâng cao. Trên thực tế, hoạt động đọc hiểu mà người ta thường nói, chính là một thói quen của hành vi đọc sách của người lớn, thói quen đọc này chỉ được hình thành khi người ta phải trải qua một thời gian dài luyện tập không ngừng. Thực ra trẻ nhỏ bẩm sinh đã thích những cuốn sách, đối với một đứa trẻ sách chính là một món đồ chơi, trong vô số những hoạt động cắn, giở, lật, xé…để khám phá cuốn sách, trẻ bắt đầu bước những bước đầu tiên trên con đường tự đọc sách của mình. Trẻ lật giở sách, chơi với sách, và cuối cùng dẫn đến tình trạng xé sách, đều là những hành vi chuẩn bị cho quá trình đọc sách sau này.

Các nhà khoa học Mỹ sau một thời gian dài điều tra đã phát hiện ra rằng, những đứa trẻ thời thơ ấu rất thích xé sách, cắn sách khi lớn lên lại vô cùng thích đọc sách, mua một số cuốn sách bìa cứng để trẻ cắn và nghịch sách, rồi cha mẹ ôm trẻ vào lòng cùng nhau đọc sách một cách thích thú, xem tranh, kể những câu chuyện thú vị trong sách, chỉ cần nói với trẻ sách là để đọc, một thời gian sau trẻ sẽ hiểu được điều đó.

Lên phía trên
Phê bình trẻ như thế nào khi trẻ phạm sai lầm?
Câu hỏi:

Con tôi 3 tuổi, cháu khá nghịch ngợm bướng bỉnh, thường hay phạm lỗi, khi người lớn phê bình cháu, cháu thường không nghe lời, không nhận lỗi, hoặc chạy đi chỗ khác, bây giờ bắt đầu biết cách cãi lại người lớn. Đối với trẻ ở lứa tuổi nghịch ngợm này, nên phê bình trẻ như thế nào khi trẻ phạm

Trả lời:
Trẻ trong giai đoạn sơ sinh do tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm sống chưa nhiều, thường phạm sai lầm là điều khó tránh khỏi, khả năng nhận thức đúng sai của trẻ còn hạn chế. Khi trẻ mắc lỗi, người lớn nên phê bình trẻ đúng cách mới khiến trẻ biết nhận lỗi của mình. Hiện tượng trẻ không nhận lỗi, cãi lại là khó tránh khỏi, vậy người lớn phải phê bình trẻ thế nào?

Thứ nhất, không nên phê bình ngay tức thì, hãy cho trẻ cơ hội nói rõ nguyên nhân phạm lỗi và cho trẻ cơ hội được biện hộ cho mình. Điều này không chỉ tránh được việc phê bình không chính xác, “kết án sai tội”, mà còn giúp trẻ dũng cảm tường thuật lại sự việc, nhận lỗi và rèn khả năng biện hộ cho bản thân. Đối với những hành vi nhỏ hơi thái quá, có thể không cần phê bình, chỉ cần nhắc nhở trẻ lần sau cần chú ý hơn là được.

Thứ hai, không nên thể hiện thái độ và khẩu khí quở trách, mắng mỏ trẻ. Trẻ dần trưởng thành hơn khi mắc sai lầm, mục đích của việc phê bình trẻ là để giúp trẻ tích lũy kiến thức sống, nâng cao khả năng phân biệt đúng sai, hạn chế những hành vi không tốt, giúp trẻ hạn chế hoặc không vi phạm lại những sai lầm này. Vì thế khi phê bình trẻ, cha mẹ không nên có những ám thị tiêu cực: Mẹ nói bao nhiêu lần rồi mà sao con không chịu sửa đổi!; Con là đứa trẻ không biết nghe lời! Mẹ hết cách với con rồi!...

Thái độ phê bình nên nghiêm túc, nhưng ngữ khí phải bình thản, ví dụ có thể nói: Con thử nói cho mẹ xem có chuyện gì xảy ra với con, con đang nghĩ gì vậy?; Con làm như vậy là sai, lần sau phải chú ý nhé!; Con làm như vậy, cô giáo và bố mẹ đều không bằng lòng đâu!. Ngoài ra phê bình trẻ không nên nói mãi không thôi, chỉ cần nói một lần là đủ, không cần nói nhiều, đáng lưu ý là thái độ phải nghiêm túc, thận trọng, thậm chí tỏ ra lạnh nhạt, nghiêm khắc.

Thứ ba, không nên ép buộc trẻ phải nhận sai lầm bằng mọi cách. Rất nhiều bậc phụ huynh khi con mắc lỗi, dù không đánh mắng con, lại thường bắt con nói: Con sai rồi! Lần sau con không vi phạm nữa! Sửa lỗi! Sửa! Sửa!..., họ cho rằng như vậy là biểu hiện của việc trẻ biết nhận lỗi. Thực ra, bất kể lỗi do trẻ vô tình hay cố ý mắc phải, trẻ đều lo lắng sợ sệt, chỉ có điều trẻ không muốn thừa nhận lỗi bằng lời nói. Vì thế, khi người lớn phê bình trẻ, không nên ép trẻ nhận lỗi bằng lời. Trẻ thường nhìn người lớn hoặc cúi đầu không nói để tỏ ra nhận lỗi. Nếu lúc nào người lớn cũng ép trẻ phải nói lời nhận lỗi,về sau có thể trẻ sẽ luôn mồm nói “con sai rồi, con sẽ sửa” để bố mẹ khỏi nói nhiều mà không hề thành thật muốn sửa đổi. Đợi khi trẻ có tâm lý ổn định, lúc đó yêu cầu trẻ nhận lỗi cũng chưa muộn.

Thứ tư, không nên phê bình trẻ trước mặt khách hoặc các bạn nhỏ khác. Trẻ nhỏ cũng có lòng tự tôn, khi trẻ phạm sai lầm, không nên phê bình trẻ trước mặt khách hoặc các bạn nhỏ đang chơi ở đó, trước tiên có thể gọi trẻ ra chỗ khác, khe khẽ nhắc nhở trẻ, sau khi mọi người đã về mới phê bình hành vi của trẻ lúc trước. Như vậy có lợi cho việc rèn luyện tính cách biết tôn trọng và quan tâm đến người khác.

Thứ năm, khi phê bình trẻ chỉ nói về lỗi đang mắc phải, không kể lể về những sai lầm cũ. Những lỗi cũ cũng đã được phê bình rồi, vì vậy nên khép lại, không nên lúc nào cũng nói về những lỗi trẻ đã mắc trước đây, khiến trẻ có cảm giác dường như cha mẹ không tha thứ cho những sai lầm trong quá khứ của mình, làm tổn thương trái tim non nớt trong sáng của trẻ, khiến trẻ càng không muốn thừa nhận sai lầm trước mắt của mình.

Thứ sáu, khi trách móc trẻ cần phải tỏ ra gần gũi với trẻ hơn bằng các cử chỉ tiếp xúc. Khi phê bình trẻ không tránh khỏi thái độ và lời nói trách móc. Khi cần phê bình trẻ, cha mẹ hãy cầm tay trẻ, hoặc đặt tay lên vai trẻ, nhìn thẳng vào mắt trẻ, vừa phê bình trẻ, vừa tiếp xúc với trẻ, như vậy sẽ đạt hiệu quả hơn, vừa tỏ rõ được cái uy và tình yêu của cha mẹ đối với con cái.

Thứ bảy, khen ngợi biểu dương kịp thời khi trẻ sửa đổi hành vi không tốt. Cha mẹ cần chú ý khen ngợi trẻ trước mặt mọi người trong nhà hoặc trước mặt khách, ví dụ có thể nói: Bây giờ cháu thông minh lắm, biết nên làm thế nào rồi!